Kết quả tìm kiếm cho "ngồi ghế nóng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 972
Giữa phố xá rộn ràng ngày xuân, có những khoảng lặng mang phong vị Tết xưa khiến nhiều người muốn dừng chân. Chỉ cần chút hương cà phê, vài nhành hoa, một không gian mộc mạc cũng đủ gợi nhớ ký ức đoàn viên, để lòng người thêm ấm áp trước thềm năm mới.
Kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 với 9 ngày sum vầy, đoàn viên sắp khép lại. Từ ngày 23/2, các cơ quan hành chính, đơn vị sự nghiệp, doanh nghiệp và nhiều trường học trên cả nước chính thức trở lại nhịp làm việc, học tập.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Chiều 13/2 (26 tháng Chạp), ngày làm việc cuối cùng trước khi bước vào kỳ nghỉ Tết Nguyên đán kéo dài 9 ngày, nhiều tuyến đường trong nội đô cũng như cửa ngõ Thủ đô Hà Nội rơi vào cảnh ùn tắc kéo dài, dòng phương tiện nối đuôi nhau nhích từng mét.
Làm gì để bớt say xe, giảm say rượu, không mất nước khi đi chơi Tết?
Chợ quê những ngày giáp Tết rực rỡ sắc màu, đông vui, tấp nập tiếng rao mời, hương bánh mứt thơm lừng hòa quyện cùng sắc đỏ, sắc vàng của hoa lá. Trong không gian ấy, ký ức tuổi thơ theo chân mẹ đi chợ Tết, níu áo bà giữa phiên chợ đông vui lại ùa về trong tôi.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Những ngày đầu năm 2026, An Giang như một bức tranh nhiều sắc màu: Đồng lúa xanh mướt trải dài, những dãy núi trập trùng in bóng trong sương sớm, những bãi biển còn giữ nguyên vẻ hoang sơ, xanh biếc. Không chỉ hấp dẫn bởi thiên nhiên trù phú, vùng đất này đang ghi dấu ấn bằng bước chuyển mình rõ nét trên hành trình tăng trưởng xanh.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.